Câu chuyện văn hóa

Mất ngủ

Việt Văn |

Chị bị mất ngủ suốt mấy hôm nay. Một phần vì công việc căng thẳng quá. Một phần vì vợ chồng hàng xóm ở căn hộ kế bên cứ ồn ào cãi nhau lúc nửa đêm. Mà chị thì vốn nhạy cảm với tiếng động do cái tai thính quá. Có lúc muốn phát điên, chị chỉ muốn lao sang đập cửa bảo họ rằng: Làm ơn để cho tôi yên.

Bệnh suy diễn

Việt Văn |

Hai người phụ nữ quen mặt ngày nào cũng ra quán cà phê đầu ngõ buôn chuyện. Phục vụ quán chả cần đợi gọi đã bưng ra cà phê sữa chua. Đều đã ở tuổi sồn sồn, nhưng cả hai đều nói to sang sảng, giọng đầy nhiệt huyết. Bà áo tím nhạt ngắn tay, kể chuyện dạo này chồng trái tính trái nết lắm, hay lên giọng đòi hỏi món nọ, món kia trong bữa ăn, rồi kêu chán và đi ra ngoài ăn với bạn.

Khẩu nghiệp

Việt Văn |

Bạn gặp anh sau đêm mưa to, nắng đẹp và trong, gió mát nhẹ, đáng ra phải hớn hở, nhưng lần này lại ủ rũ, buồn phiền. Bạn bảo vừa chia tay một chiến hữu thân thiết, chơi với nhau từ thuở hàn vi. Chỉ là một cuộc tranh luận quan điểm đúng, sai mà chấm dứt khi hai bên dùng nhiều từ ngữ xúc phạm nhau.

Trả nợ

Việt Văn |

Dì anh bị ốm, bệnh zona thần kinh đau lắm, lâu khỏi lắm, cứ vật vã trên giường chả thiết ăn gì, làm gì. Nhưng dì không kêu ca phàn nàn gì cả mà tối tối vẫn hỏi thăm, động viên bà chị ốm đau. Dì nhẹ nhàng bảo con cái rằng: Bệnh này quái ác lắm, như tra tấn ấy.

Cưa cây

Việt Văn |

Trời nóng và nắng chang chang, nói như một nhà văn nổi tiếng “nóng đến nỗi đực cái phải xa nhau”. Cô đi công tác chừng một tuần, hưởng trọn đúng tuần lễ nóng nhất ở thành phố này.

Nói như Phật mà không làm như Phật

Việt Văn |

Cô không phải là Phật tử nhưng theo Phật, từ việc đọc kinh hằng sáng cho đến việc sưu tầm “pốt” lên Facebook cá nhân những câu lời hay, ý đẹp mà Phật dạy, đặc biệt luôn nhắc đến luật Nhân quả và ba tính xấu con người là Tham Sân Si. Bạn bè vào like tá lả và khen cô tạo năng lượng tích cực cho cuộc sống.

Dám bị ghét

Việt Văn |

Ông vốn nổi tiếng khắp công ty là người dĩ hòa vi quý. Chưa thấy ông làm gì phật lòng ai. Trong các cuộc họp phê bình, kiểm điểm, khi mọi người hăng hái phát biểu, ông chỉ ngồi im. Đôi khi nghe ai đó nói xấu mình, câu cửa miệng của ông là “thôi kệ”. Nhờ thế mà nhiều năm qua, công việc của ông thăng tiến đều, kể cả cái bụng cũng theo chiều hướng thăng tiến. Lắm khi, ông cười hề hề bảo với bạn bè: Hòa khí sinh tài. Nhờ cái tính “hòa” mà đời ông vẫn ngon!

Kể công

Việt Văn |

Quán cà phê quen, cô chủ quán quen, chỉ có điều cậu không gọi nâu nóng như mọi khi mà thử món cà phê muối làm nhân viên chưng hửng khi vừa hỏi “như mọi khi anh nhỉ”. Ngồi mở laptop ra làm việc mà câu chuyện của hai bà sồn sồn ngồi kế bên cứ vọng vào tai khi hai bà mở volume không hề nhỏ.

Món quà quý nhất

Việt Văn |

Ông chú già có tật hay triết lý. Có khi ông nói linh tinh chả đâu vào đâu, nhưng cũng có khi ông nói có lý. Mới đây, sau khi đưa bà vợ đi chơi một tháng vòng quanh châu Âu, chú cháu ngồi ăn cơm với nhau ngoài quán, ông bảo anh: Gần hết đời người rồi chú mới thấy, ở đời món quà quý nhất chẳng phải là vàng bạc, kim cương hay xe cộ, nhà cửa gì cả.

Khó hòa nhập

Việt Văn |

Cậu em nửa đời chả bao giờ tin vào tử vi, tướng số bởi cậu bảo thế giới nhiều biến động, các sao trên trời cũng chuyển dịch vô cùng, biết đâu mà tin. Nhưng cậu lại mê vòng tròn âm dương của đạo Lão, bởi trong đen có trắng và ngược lại. Nó như trong phúc có họa, nên khi mọi sự tốt đẹp quá cũng phải dè chừng, như khi lên đỉnh cao, được xưng tụng nhiều ít khi nhìn lại để rồi ngã chổng kềnh.

Đông và vui!

Việt Văn |

Kết thúc kỳ nghỉ, anh đi chơi về mệt mỏi và có phần uể oải khiến bạn ngạc nhiên nên hỏi: Cả mấy gia đình đi chơi không vui à. Anh bảo vui gì, mệt gần chết, đường đi thì tắc suốt, có đoạn ngồi im cả vài giờ không nhích được một bánh xe.

Bảo tồn

Việt Văn |

Anh làm công tác bảo tồn di sản văn hóa nên có nhiều đồng nghiệp trong lĩnh vực này. Cô bạn anh làm ở một di tích lịch sử, suốt ngày kêu vắng khách, mọi người trong cơ quan ngồi mốc meo chờ khách đến tham quan. Trong khi một đồng nghiệp khác của anh thì toàn than thở nhưng với vẻ mặt mãn nguyện: mệt quá, làm không hết việc. Khu di tích cô này làm đông khách kinh khủng, lúc nào đi qua cũng thấy du khách xếp hàng mua vé, nhất là trong những ngày lễ lớn. Vì cái không hết việc ấy mà cuối năm tiếng ting ting thưởng Tết cho nhân viên của cơ quan rộn ràng lắm.

Về quê hay du lịch

Ngọc Dủ |

Năm nay, cơ quan cho nghỉ lễ 30.4 và 1.5 đến 5 ngày, tôi vừa thấy hào hứng, lại vừa trăn trở cho kế hoạch của kỳ nghỉ dài này.

Ly hôn “xám”

Việt Văn |

Thoạt nhìn, ai cũng bảo họ quá đẹp đôi, quá hạnh phúc.

Trên đường đi

Việt Văn |

Hôm nọ anh đi dự một buổi nói chuyện có chủ đề chuyên sâu về một lĩnh vực nghệ thuật. Chàng trai trẻ học tiến sĩ ở nước ngoài về, tự tin trình bày với vốn kiến văn sâu sắc, nhưng diễn giải khéo léo, nhẹ nhàng, nên cử tọa dễ hiểu. Buổi nói chuyện thú vị đến mức chính anh cũng muốn thử sức mình trong lĩnh vực ấy.