Tản mạn - Chuyện dọc đường

Bão Sài Gòn, chỉ là nỗi sợ mưa dầm

Ngọc Uyên |

Bão Sài Gòn, dân lại chỉ sợ nhất mưa dầm dề. Bởi nước ngập, cống tắc, nước thải, rác... của cả triệu người tràn vào nhà, phá hỏng đồ đạc. Ăn ngủ trên nước, lềnh bềnh, hôi thối. 

Những chuyến trở về

KHƯƠNG QUỲNH |

Hôm mua về cho bố cây đàn Mandolin mới, thấy mặt ông dãn ra, ánh mắt sáng hẳn: “Ái chà, gỗ xoan à? Xịn phết!”. 

Trông gáy nhầm người

Tuyền Linh |

“Em xinh cái tiếng cũng xinh/Em giòn cái tỉnh tình tinh cũng giòn”. Là ông nhà thơ vóc thấp đậm đọc thế. Hết câu, ông mủm mỉm cười, mắt hấp háy, dùng ngón trỏ và ngón giữa bàn tay trái kẹp rẻo tóc vắt từ trái qua phải lấp vợi vầng trán mênh mông hói. 

Đi vào không trung

Tạ Bích Loan |

Tường và Uyên là một cặp đôi luôn đi cùng nhau khi có thể. Người khác nhìn vào phải phát ghen vì mọi chuyện của họ đều hoàn hảo, mới còn trẻ nhưng hai người đều đã thành đạt với công việc ở một quỹ đầu tư nước ngoài quyền lực.

Nửa ngày ở Thường Châu: Tôi đã sống rất khác thường trong 12 tiếng ấy!

PV |

Đi có nửa ngày, cũng giống đi làm thôi, chẳng ai gọi chuyến đi này là xa nhà, là quan trọng. Nhưng 12 tiếng ấy, với tôi là quan trọng lắm. Tôi, đã đứng trong tuyết gần hết 12 tiếng ấy. Tôi đã sống rất khác thường trong 12 tiếng ấy.

Bún riêu ngày tết

di li |

Mỗi năm cứ cuối Chạp, các bà các mẹ xứ Bắc lại rộn rịp chuẩn bị cho món Tết. Đầu tiên là măng lưỡi lợn khô và bóng bì mua về cất nơi khô ráo trước khi đem ngâm sát ba mươi. 

Ăn chơi côn trùng

di li |

Ngày trước đọc báo thấy nữ minh tinh Angelina Jolie nhận cậu bé Maddox người Campuchia làm con nuôi. Sau đó nàng tập cho con trai nuôi ăn... con gián để giữ gìn nguồn cội và truyền thống. Tôi cứ ngỡ người dịch bài có vấn đề, chắc lại dịch loạn. Dân tộc có đói kém đến mấy cũng chả ai đi lấy gián mà ăn.

Cờ - Biển - Cân - Đai

hà văn |

Có hơn tám chục ông Tiến sĩ, ngày xưa mà đã thành Di sản Văn hoá Thế giới Văn Miếu - Quốc Tử  Giám ở Hà Nội (Thăng Long xưa). Còn hôm nay cả nước đã có 72.000 giảng viên đại học, trong đó có 43.000 Thạc sĩ, 16.500 Tiến sĩ.

Giỗ quê

Lục Tùng |

Đã lâu lắm, kể từ ngày rời xứ Ba Bần bên bờ kênh Thoại Hà lên thành phố học rồi ở lại lập nghiệp, tôi chưa có dịp về quê vào các dịp giỗ nội. Phần vì công việc, phần vì ruột thịt chẳng còn được bao người.

Những điều đáng nhớ ta trót quên

Hoàng Văn Minh |

Hôm nay bạn thân của tôi, ông “phây Mark” nhắc nhớ “ngày này năm xưa” là một bức ảnh chụp vườn sau nhà một nguyên quan chức một thời làm đảo điên làng nước bởi cái biệt phủ trêu ngươi người nghèo to nhất nhì nơi thôn dã.

Mẹ đang ở phía cơn bão

Lê Tuyết |

“Công nhân chúng tôi khổ thật đấy. Công đoàn hỗ trợ được cho anh em thì mừng thật đấy nhưng những lúc như thế này, chúng tôi vẫn còn đỡ lắm nếu so với bà con ở miền Trung bị bão đánh sập hết nhà cửa.

Chơi với con năm mười phút mỗi ngày

Đông Hà |

Trường con tôi học có con đường tán lá hai tàng cây đan vào nhau xanh um mùa hạ và gầy guộc mùa đông. Những buổi mưa xam xám, nhánh cây gầy guộc vươn lên cao, nhòa trong màu chiều thường gợi chút bâng khuâng khó tả.

Dọc đường tuổi trẻ

Nguyễn Thùy |

Tôi đi cứu trợ cho vùng lũ, vẫn hướng con đường ngày xưa đã đi.

Chả biết nói sao!

hà văn |

Cách đây đã lâu con sâu “Đông trùng Hạ thảo” được lan truyền ở Việt Nam như một thứ thần dược. Có người còn bỏ ra hàng nghìn đô lên tận Tây Tạng mua sâu xịn, chính gốc.

Từ nhà ra ngõ

đỗ phấn |

Những con ngõ luồn lách lắt léo trong nội thành Hà Nội phần lớn là của chung. Chỉ thỉnh thoảng có một vài căn biệt thự cổ trong phố do gia chủ đến hồi lụn bại mới phải mang bán bớt phần diện tích phía sau nhà chính. Dĩ nhiên đi kèm với nó phải có một con ngõ riêng cho chủ mới sử dụng. Những con ngõ dạng này được chủ mới chăm sóc quét dọn hàng ngày. Những con ngõ chung không may mắn được như thế. Chỉ cần một gia đình trong ngõ có lối sống cẩu thả bừa bãi thôi là lập tức nơi ấy trở nên nhếch nhác kinh người.

Đưa con vào chợ

ĐÔNG HÀ |

Chủ nhật, khi bạn bè soạn đồ đẹp ra phố, tôi thường về chợ quê.

Đoạn đường có nhiều quãng đồng, nơi bọn trẻ đi qua có đàn vịt trời trắng muốt thong thả nhón chân bước trên thảm mạ xanh non tìm tôm cá, thi thoảng vài con nhẹ nhàng vỗ cánh bay lên, đượm vẻ yên bình. Đôi mắt của bọn trẻ dõi theo, ánh lên những tia thích thú.

Ăn uống trên vỉa hè Hà Nội cũng là một thú vui

di li |

Hễ mỗi lần đi xa, hay đúng hơn là chỉ cần rời khỏi Hà Nội, bản năng ăn uống của tôi bỗng trở nên hèn.

Ẩm thực rubik: Mỳ Ý và mỳ ăn liền

di li |

Nếu hỏi thuở nhỏ ao ước và thèm khát món gì nhất, tôi có thể trả lời ngay trong một phần nghìn giây: Mì ăn liền, Coca Cola và kẹo caosu.

Tiếng thở dài của cầu

Hà Văn |

“Hà Nội có cầu Long Biên - Vừa dài vừa rộng bắc trên sông Hồng - Tàu xe đi lại thong dong - Bộ hàng tấp nập gánh gồng ngược xuôi - Suốt ngày cầu nhộn nhịp vui - Dưới cầu nước chảy xanh ngời bãi ngô”. Bốn câu thơ - ca dao này chuẩn đến mức tôi không dám viết thêm gì về cây cầu vắt qua 3 thế kỷ, cùng tác giả với tháp Ep-phen.

Tản mạn: Cái tóc là góc con người

Đỗ Phấn |

Ai cũng biết góc con người còn có thêm “cái răng” nữa. “Cái răng cái tóc là góc con người” là câu tục ngữ xưa nói về vẻ đẹp. Người xưa đề cao việc chăm sóc răng và tóc đến mức chỉ nhìn vào đấy là có thể đánh giá được nhan sắc, thậm chí cả tính cách nữa.