Tản mạn

Hoa bung, lệ rớm

TUYỀN LINH |

Còn những 40 ngày nữa mới hết năm con chó, qua năm con lợn, mà sáng nay, khoảng vườn nhỏ, mai trong chậu đã bung vàng rực rỡ. Chưa bao giờ chị thấy hoa tận hiến một mùa vàng tươi đậm bông từng bông từng bông rực căng đến thế.

Ông già Noel luôn có thật

HOÀNG VĂN MINH |

Con gái đang viết thư xin quà ông già Noel như thường niên thì bất ngờ dừng bút hỏi “ba ơi ông già Noel có thật không?”. Rồi chuyện không hiểu sao lại trôi qua tận bên Bali, vào một buổi hoàng hôn trong một ngôi đền Hindu giáo.

Người đàn bà nhu mì

NGÔ MAI PHONG |

Bao nhiêu năm qua, trong khu tập thể ở ngoại ô này chị có tiếng là một phụ nữ nhu mì.

Sống dài hơn một đời

HOÀNG VĂN MINH |

Năm đó, khi Bến Xuân, một “cung phủ” của vợ chồng nghệ sĩ Camille Huyền xây dựng để lưu giữ và quảng bá văn hóa Huế với bạn bè ở thượng nguồn sông Hương sắp hoàn thành, Camille Huyền nhìn vào những cánh cửa gỗ ở phòng vẽ của mình và chợt thấy “nó trống vắng sao đó”.

Ngựa Thượng Tứ

Hoàng Văn Minh |

Quán cà phê bên bờ sông khá đông người. Và gần như mọi ánh mắt đều đổ dồn về một nhóm tầm 6 cô gái giọng rặt Huế đang gác chân lên ghế và to tiếng “tám” với nhau bằng thứ ngôn ngữ “tự nhiên như ruồi” đang thịnh hành trên mạng.

Là do tai mình nghe cả

TUYỀN LINH |

“Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng (phật)/Một mùa xuân tươi tràn ánh sáng khắp nơi nơi (phật) /Đảng đã đem về tuổi xuân cho nước non (phật, phật) /Vang tiếng hát ca chứa chan niềm yêu đời (phật, phật, phật).

Lạc bước

NHẬT LỆ |

Năm xưa, khi gặp cái cây mọc lên trên bờ tường, rễ xù xì bám vào gạch và ximăng, cứ thế mà vươn lên, tôi đã giật mình. Một sức sống thật mãnh liệt, cho dù là sống nhờ, tạm bợ.

Trộm hoa

HOÀNG VĂN MINH |

Cổng vào, từ mạn sông nhìn lên, in hình một con thuyền đang bồng bềnh trôi trong mây, nghe kiểu như “ai lướt đi ngoài sương khói”. Anh chị ấy gọi ngôi nhà vườn gần 5.000m2 của mình ở thượng nguồn dòng Hương là Bến Xuân - nơi họ quyết định neo lại sau suốt một thời thanh xuân lang bạt ở trời Tây.

Mộng trầm

THANH HẢI |

Bạn khai trương cửa hàng bán trầm hương thủ công mỹ nghệ trên con phố du lịch sầm uất của Đà Nẵng. Sản phẩm thuộc hàng quý hiếm, cao cấp nên giá cả cũng ngất ngưởng. Phần lớn khách nước ngoài tới coi, nhưng người mua chủ yếu là dân Châu Á.

Mung lung trong mưa

TUYỀN LINH |

Thấy mà ghét cái nụ cười hớn hở của ả con khi nghe mẹ ơ ơ “đúng là ngày mai được nghỉ học nè”.

“Tao không có điên”!

KIỀU THANH |

“Café nhé. Hôm nay không gặp là phải lâu lắm đó”, sau tiếng bíp, điện thoại hiện lên dòng tin. Có lẽ hơn nửa năm từ ngày ly hôn tôi chưa gặp lại Liên.

Đùa chơi với nỗi đau

NHẬT LỆ |

“Tôi chẳng cần nhiều bạn/hai hoặc ba đủ rồi/phải là người chịu đựng/vết thương sâu cùng tôi”. Tự dưng khúc thơ của ai đó vang lên trong đầu tôi vào một buổi sáng đẹp trời.

Những vết chim bay

HOÀNG VĂN MINH |

Ai bảo Huế không có mùa thu? Là bạn bè trên mạng hỏi, thật ra là khoe thế khi bất chợt một ngày, cả rú Chá - khu rừng ngập mặn duy nhất còn sót lại trên phá Tam Giang bỗng nhiên sắc vàng lồng lộng, đẹp xốn xang, mê man không thua kém gì những trời thu nức tiếng khác.

Phù phiếm lụa là

TUYỀN LINH |

Nhìn loạt ảnh 92 bị cáo vụ đường dây đánh bạc ngàn tỉ đứng trước vành móng ngựa, hai con mắt chị - một mụ chuyên thích ngắm, chạm vào những thứ lặt vặt phù phiếm làm từ đá, da, lông thú, tơ tằm, len cashmere… với thiết kế là những đường nét lạ lùng, lập tức hút vào hai tấm khăn quàng của hai bị cáo nữ đứng ngay hàng đầu.

Em yêu anh, anh yêu em

TUYỀN LINH |

“Nhà tắm trần truồng, điên cuồng cắn xé rồi… đắng chát - Đố bà là khi nào?”, nàng giúp việc lia giẻ lau nhà đẹp như đang đi… bài quyền, hỏi. Chị phì cười “Mày đùa nhả bà đấy ư. Bà đã tới cái tuổi duỗi song song bên nhau như hai người đồng chí rồi nhá. Hay là mày đố tục giảng thanh?”.

Hoài niệm Mátxcơva

Kỳ Quan |

Tôi đã có một mối tình ở Mátxcơva. Nhờ mối tình ấy mà tôi có 4 lần đến Thủ đô của quê hương Cách mạng Tháng Mười. Mối tình ở Mátxcơva sau đó đã trở thành “tình phụ”, nhưng tình yêu với Mátxcơva thì vẫn nguyên vẹn, tinh khôi như thuở ban đầu.

Halloween không hóm hỉnh

TUYỀN LINH |

Chuyện gì mà mụ bạn già phôn từ những 3 giờ 45 sáng của ngày cuối của tháng thế này nhỉ...

Rượu quê, rượu phố

đỗ phấn |

Không rõ người Việt biết nấu và uống rượu từ bao giờ. Thế nhưng cho đến cuối thế kỷ XIX, khái niệm về rượu của dân Việt vẫn chỉ có một thứ duy nhất. Đó là rượu nấu bằng gạo. Năm 1898 người Pháp mới xây dựng nhà máy rượu đầu tiên ở Hà Nội. Nhà máy rượu mang tên hãng rượu Fontaine nổi tiếng của Pháp đương thời nằm ở số nhà 94 Lò Đúc bây giờ.

Sushi, đỉnh cao của ẩm thực tối giản

di li |

Để nói về lối sống đặc trưng của người Nhật, có nhẽ cần hai từ quan trọng nhất: Tối giản và Tiện lợi. Hai tiêu chí sống tối thượng ấy lây cả vào phong cách ẩm thực.

Thở mặn, thở chay

HOÀNG VĂN MINH |

Về Huế đúng hôm rằm. Cả thành phố ăn chay. Chuyện đến quá bữa, bạn mời “thôi ở lại đây cùng dùng bữa chay, tiện thể” - bạn chỉ tay ra cái võng đong đưa theo gió mắc dưới gốc sung mọc cheo leo ở bờ sông Hương phía hạ nguồn: “Lát ra nằm đó tranh thủ… thở chay vài tiếng”.