Chào mừng Đại hội XII Công đoàn Việt Nam

Tâm sự đầy nước mắt của cụ bà 70 tuổi mót than, nhặt phế liệu nuôi cháu ăn học

Đến Vân Chàng, Nam Trực, tỉnh Nam Định, không ai không biết đến gia cảnh của bà Nguyễn Thị Thúy. Ở cái tuổi 70, đáng lẽ phải được an hưởng tuổi già cùng con cùng cháu nhưng hàng ngày vẫn phải cặm cụi nhặt than, nhặt phế liệu nuôi cháu trai Mai Quốc Minh ăn học.

  Căn nhà nhỏ của bà cháu Minh nằm gọn ở cuối làng Vân Chàng chỉ vỏn vẹn 30m2. Ngôi nhà cũ kỹ, ẩm thấp vừa là nơi ở, vừa chứa than, chứa phế liệu được gom về mỗi ngày.
 
 
Ngôi nhà nhỏ của hai bà cháu.

Đồ đạc trong nhà hết sức đơn giản, một tủ quần áo, hai chiếc giường nhỏ, một bàn học cho cháu. Tất cả đều đã ngả màu thời gian. Món đồ có giá trị nhất trong nhà của hai bà cháu là một chiếc ti vi được tặng. Nhưng cũng chỉ xem được vài kênh thi thoảng lại “dở chứng” mở không lên. Chiếc giường, ọp ẹp, bốn chân chỉ còn lại hai, bà đành kê ba viên gạch chỉ để làm chân giường. 

Hàng xóm thương thình mang cho hai bà cháu cái tủ lạnh cũ. Nhưng sợ tốn thêm tiền điện, vả lại thức ăn bữa nào biết bữa đấy nên bà Thúy bán chiếc tủ lạnh đi, thêm tiền cho cháu ăn học.

Bà Thúy từng là bộ đội Trường Sơn (Nhập ngũ từ năm 1972- xuất ngũ năm 1979). Những ngày trong quân ngũ, những trận sốt rét rừng đã để lại trong cơ thể bà rất nhiều di chứng. Trong đó, nặng nhất là chứng viêm đa khớp, thị lực giảm khiến bà gặp không ít khó khăn.

 
 Mỗi khi trái gió trở trời chân, tay bà lại đau nhức.

Sau khi xuất ngũ trở về quê hương, bà lấy chồng và sinh được một người con trai. Chồng bà sau đó không lâu cũng qua đời vì căn bệnh ung thư quái ác. Bà chật vật một mình nuôi con khôn lớn.

 Đứa con trai lập gia đình rồi vợ chồng chúng dắt díu nhau đi làm ăn xa. Hạnh phúc chưa nổi hai năm thì ly hôn. Thằng con trai vấp vào con đường ma túy và đi tù. Bà đau khổ, tủi nhục vì có đứa con duy nhất làm chỗ dựa nay lâm vào tù tội, để lại cho bà đứa cháu trai vừa 3 tháng tuổi.
Thứ mà các con để lại cho bà chỉ là những bức ảnh kỉ niệm.
Thứ mà các con để lại cho bà chỉ là những bức ảnh kỉ niệm.

Lời nói lẫn với tiếng ho khan, bà Thúy nghẹn ngào: “Khi Minh mới ra đời, tôi còn sức khỏe nên có thể làm thuê, làm mướn ở các xưởng đúc trong làng nên hai bà cháu cũng tạm sống qua ngày. Thế nhưng, hơn chục năm nay sức khỏe yếu, tôi chỉ còn cách nhặt than, nhặt phế liệu kiếm được đồng nào hay đồng nấy”.

  Đều đặn mỗi ngày, người dân xã Vân Chàng lại thấy bóng một bà già nhặt than bên chiếc xe đạp cũ.  Những hôm mót được nhiều, chân đau, không điều khiển được chiếc xe bà đành để xe đổ, có ai đi qua đường bà lại nhờ người dựng xe lên giúp.
Chiếc xe cũ kĩ chẳng thể mang nổi bao than nặng, nhiều đoạn lên dốc, chiếc tiếng phải “gồng” mình lê bao than nặng.
Chiếc xe cũ kĩ chở than
 Mỗi ngày bà nhặt than và bán được 15 đến 20 nghìn, số tiền không nhiều để chi trả cho cuộc sống của hai bà cháu. Dù chật vật thiếu thốn, bữa đói bữa no nhưng bà Thúy cố cho Minh đi học đầy đủ. Bà tin chỉ có cái chữ mới khiến đời cháu đỡ khổ hơn mình.
 Biết được hoàn cảnh của hai bà cháu, hàng năm, quỹ khuyến học của Trường, của Thị trấn đều dành ra phần quà tặng cháu Minh – một học sinh nghèo vượt khó.
Minh là niềm tự hào riêng của bà
Minh là niềm tự hào riêng của bà

Lớp 7B, trường THCS Nam Đào là nơi mà hàng ngày Minh vẫn đến trường, nơi em vẫn luôn hòa đồng, tốt bụng với các bạn, chẳng ai kì thị hay trêu chọc em. Đặc biệt, Minh học rất khá, chính vì vậy em luôn được thầy yêu bạn mến.

   Với Minh bà vừa là cha vừa là mẹ. Bà dạy Minh cách làm người, mang cho cậu sự ấm áp, an toàn. 
    

Lớn lên trong vòng tay bà, hiểu được những vất vả mà bà phải chịu đựng, Minh luôn cố gắng chăm chỉ học tập để không phụ lòng mong mỏi của bà. “Em chỉ muốn lớn thật nhanh để có thể đi làm kiếm tiền phụ giúp bà”, Minh chia sẻ.

Nghe cháu nói, bà Thúy rơm rớm nước mắt: “Tôi già rồi, sống chết lúc nào ai biết, chỉ thương cho đứa cháu mồ côi. Nếu lỡ tôi chết đi thì nó sẽ nương tựa vào ai?”

 
 

Bà Thúy bộc bạch: “Muốn cháu học lên đại học kiếm cái nghề cho đỡ vất vả. Nhưng sức khỏe bà yếu lắm rồi, không chắc có thể nuôi cháu ăn học tiếp được. Thôi thì cố gắng nuôi cháu học hết lớp 9 rồi đi làm!"... 

     
Nga Đoàn - Vũ Vân

Photo