Ngộp thở "ngôi nhà" vỏn vẹn 2m2 của vợ chồng già giữa lòng Sài Gòn

Vợ chồng ông Nguyễn Văn Tám (90 tuổi) và bà Phạm Thị Ngừng (88 tuổi) đã cưới nhau được 70 năm. Trải qua bao nhiêu biến cố, họ vẫn sống trong ngôi nhà chỉ vỏn vẹn 2m2 nằm trên đường Đỗ Tấn Phong, phường 9, quận Phú Nhuận, TP Hồ Chí Minh.

 
Nhiều người dân đi qua đường Đỗ Tấn Phong (quận Phú Nhuận) thường không biết trên ngôi nhà nhỏ xíu ngay cạnh đường tàu có vợ chồng già ở suốt nhiều năm qua.  
Gọi là nhà nhưng thực ra đây là phần diện tích sát mép đường, được kê thêm miếng ván để có chỗ nằm.
Gọi là nhà nhưng thực ra đây là phần diện tích sát mép đường, được kê thêm miếng ván để có chỗ nằm.
Cụ ông là Nguyễn Văn Tám (90 tuổi), vẫn còn nói chuyện minh mẫn nhưng hơi nặng tai, ai nói gì cụ phải hỏi đi hỏi lại 2-3 lần mới nghe rõ. Cụ là Phạm Thị Ngừng (88 tuổi) tóc bạc trắng, mắt đã mờ, muốn lấy thứ gì phải nhờ ông lấy hộ.
Cụ ông là Nguyễn Văn Tám (90 tuổi), vẫn còn nói chuyện minh mẫn nhưng hơi nặng tai, ai nói gì cụ phải hỏi đi hỏi lại 2-3 lần mới nghe rõ. Cụ là Phạm Thị Ngừng (88 tuổi) tóc bạc trắng, mắt đã mờ, muốn lấy thứ gì phải nhờ ông lấy hộ.
 
Những đồ dùng trong nhà ông Tám bà Ngưng đều nhỏ. Chiếc tivi cũ và nhỏ, quạt cũng nhỏ... Chúng chen chúc nhau trong căn nhà 2m2. 
 
  Nhà vệ sinh có diện thích xấp xỉ với nơi ông bà Tám nằm. 
Mọi sinh hoạt từ ăn, ngủ, tiếp khách... đều cùng một chỗ.
Mọi sinh hoạt từ ăn, ngủ, tiếp khách... đều cùng một chỗ. 
Thậm chí, nhiều khi ngủ hoặc ngồi, đôi bàn chân gầy gò và nhăn nheo ấy còn thò ra cả ngoài đường. Quay ngược thời gian, bà Ngừng cho hay, quê bà ở Long Xuyên (An Giang), từ năm mười mấy tuổi bà lên Sài Gòn ở đợ và kết duyên với ông Tám, tưởng ngắn mà nhìn lại, thời gian chung sống với nhau đã 70 năm. Ban đầu, nhà bà Ngừng và ông Tám không chật như bây giờ, qua thời gian đền bù giải tỏa để mở đường làm hành lang đường sắt nhà đã được thu hẹp.
Thậm chí, nhiều khi ngủ hoặc ngồi, đôi bàn chân gầy gò và nhăn nheo ấy còn thò ra cả ngoài đường.
 
Thứ quý giá nhất trong người bà Ngừng là mấy vỉ thuốc được bỏ vào bao, ghim lại bằng ghim băn bên mép áo. Thỉnh thoảng có ai ghé ngang cho đồ ăn, ông Tám đưa tận tay bà cốc nước, miếng bánh hay miếng hoa quả gọt. Vì không nhìn thấy nên bà Ngừng dường như không đi lại, chỉ ngồi một chỗ, lâu lắm mới thấy bà hỏi ông xem ai đang đi lại, tàu mấy giờ đến, thời tiết thế nào. Câu chuyện cứ thế cuốn họ từ ngày này qua ngày khác, đã mấy chục năm nay.  
Sau khi trải qua cơn bệnh thập tử nhất sinh, vợ chồng ông Tám lại bán thêm một phần để chữa bệnh. Sau đó, vợ chồng ông bà ở dưới, 2 người con ở trên, ngôi nhà vốn đã nhỏ lại trở thành “tí hon”. Ở cạnh ông Tám, có cô con gái thứ 6 (chị Nguyễn Thị Lài) ở bên kia đường ray hằng ngày cơm nước, săn sóc cho cha mẹ và hai người con ở ngay phía trên nóc nhà bố mẹ, đi lên bằng một cầu thang gỗ cũ kỹ. Ông Tám ngắm bức hình hồi trẻ của mình. Ông Tám vừa cười vừa kể lại: “Hồi trẻ tôi cũng sở hữu thân hình 6 múi nhờ tập luyện. Có thể vì vậy mà tôi mới cưa đỏ bà nhà“.
Ông Tám ngắm bức hình hồi trẻ của mình. Ông Tám vừa cười vừa kể lại: “Hồi trẻ tôi cũng sở hữu thân hình 6 múi nhờ tập luyện. Có thể vì vậy mà tôi mới cưa đỏ bà nhà“.
 
Bà Lài (con gái của ông bà Tám) mang cơm đến cho bố mẹ.
 
Tuy nhiên chỉ có thể đứng ngoài cửa thăm hỏi ông Tám bà Ngừng.

Photo

Lên top