Quán ba ông cháu trên đảo Kota Kinabalu

di li |

Mùa hạ cách đây ít lâu, tôi tham dự một Festival văn học ở Kuala Lumpur, xong tiện đường thì bay luôn đi Kota Kinabalu. Kota là thủ phủ của Sabah, một bang của Malaysia, mà Sabah thì nằm trên đảo Borneo, hòn đảo lớn thứ ba thế giới. 

Đến Kota thực cũng chẳng có gì hay ngoài việc leo núi, bơi lặn, tắm táp. Những con đường buồn tẻ chạy dọc theo sống núi tố cáo rằng những kẻ không biết bơi như tôi đi sai đích rồi. Chiều hôm đó chúng tôi đói đến run người sau một chầu bơi lội (ngâm nước thì đúng hơn).

Trong lúc lang thang ở khu chợ bán đồ tầm tầm trước cổng khách sạn, tôi tìm thấy một tiệm hàng bình dân chỉ cách có vài trăm mét nên mừng húm. Đó là một quán ăn đậm vị cà ri dành cho dân bản xứ. Đồ ăn của người Sabah nửa phong cách Tàu nửa phong vị Ấn. Người Tàu và người Ấn dường như đi khắp thế giới để truyền bá ẩm thực.

Hồi vào Sài Gòn có bận tôi bắt gặp một anh chàng Ấn Độ béo tốt đang đứng rán bánh crepe ngay trên vỉa hè đường Thủ Khoa Huân gần chợ Bến Thành. Bánh crepe ngon, cuộn pho mát béo ngậy hoặc chocolate chuối thơm phức. Lúc ấy nom người bán cũng tội. Ở xứ xa đâu mà sang tận đây đứng bán bánh vỉa hè. Đêm về khách sạn mở gói bánh cuộn mà chén sạch chẳng còn một mảy.

Năm sau tôi quay lại Sài Gòn, vẫn ở khách sạn ấy thôi mà anh bánh crepe Ấn Độ đi đâu mất rồi. Chẳng hiểu bánh ế hay kẻ có nhà mặt phố đổi ý không cho anh chàng đứng cửa nhà mình nữa. Đồ Ấn cơ bản là khó ăn, nhưng có vài món ngon đến mắc nghiện. Đặc biệt là loại bánh mì Nan thơm mềm đến ngây ngất.

Quán “cơm bình dân” này có vẻ ngon nên đông khách phải biết. Những chiếc bàn gỗ phủ vải nhựa đơn sơ kê sắp hàng, khách nào cũng chễm chệ một đĩa bánh, bát cà ri và ly trà sữa trước mặt. Tôi cũng gọi y như thế. Bánh Nan thì tôi ăn mãi rồi. Ở nhà cứ thi thoảng lên cơn thèm mà phải chạy ra Khazaana hay Tandoor chén đồ Ấn, vì chủ yếu là nhớ vị bánh Nan.

Nan thực chất là một loại bánh của người vùng Ấn và Trung Đông, làm từ bột mì không lên men rồi đưa vào lò nướng (Tandoor – loại bếp lò hình trụ tròn nướng than củi). Nan có hình tròn dẹt, mềm mịn và thơm phức lên. Nếu so với Nan thì món bánh mì Kebab dai nhách của người Thổ chỉ còn nước ngượng ngùng.

Bữa hàng ngày của người Trung Đông và Ấn Độ là một bánh Nan và bát cà ri là xong, chỉ đơn giản ấy thế mà thôi. Nhưng nếu bột bánh lại được trộn thêm pho mát và bơ tỏi thì càng tuyệt, tôi sẽ ăn không biết chán mà chẳng cần đến cà ri gà. Lần này thì tôi được tận mắt nhìn thấy người ta làm bánh.

Ngay tại quầy đồ ăn với các khay nhôm đựng đủ loại cà ri, một bếp lò cháy rực đang hun nóng chiếc chảo gang phẳng kiểu Nhật, cùng kiểu dùng để tráng bánh crepe. Ông chủ quán rán bánh trên đó. Ông ta phết chút mỡ lên chảo gang, quẳng thêm một túm bột mì rồi vừa nhào vừa véo vừa cán cho đến khi túm bột mỏng dẹt và to bằng chiếc đĩa tây, ngoạn mục như một tay bếp cừ làm xiếc với đống bột bánh pizza.

Gió biển hây hây thổi phớt qua bếp lò, ngõ hầu thuyên giảm bớt nhiệt độ đang hầm hập từ chảo gang. Bánh đã gần “ra lò”, vàng ruộm và thơm lựng, đập thêm quả trứng vào nữa là xong. Sau này tôi mới biết đấy là Paratha, chứ không phải Nan là loại bánh vẫn được nướng trong lò Tandoor.

Paratha luôn được tráng trên bếp gang với dầu hoặc bơ nên khi đặt lên bàn ăn vẫn giữ nguyên độ ẩm mềm mà không khô như bánh Nan. Tôi xé từng miếng Paratha rồi chấm với cà ri gà. Vị béo ngậy của bánh và cà ri quyện vào nhau khiến kẻ đói ngấu chuẩn bị bội thực, dù sáng mai tôi sẽ lại bay tiếp đi Ấn Độ, chuẩn bị tinh thần phải chén Nan thêm một tuần nữa.

Quán không có đàn bà, cả người mua lẫn kẻ bán. Mỗi tôi là khách nữ duy nhất ở đây. Ở xứ sở Hồi giáo và Hindu giáo chiếm đa số này, đàn bà đến giờ ăn mà đi lê la hàng quán là cũng chẳng hay ho gì. Còn người đàn ông tử tế cũng không đời nào để vợ hay mẹ chường mặt ra bán hàng cho người ta “xem”.

Chủ quán là ba ông cháu. “Chủ quán ông” chuyên rán Paratha rất giỏi nhưng chẳng biết nói tiếng Anh. Khách cần thức gì thì “chủ quán bố” làm chân phiên dịch. Còn “chủ quán cháu” lăng xăng chạy đi pha trà sữa cho khách. Cả ba ông cháu thi thoảng tủm tỉm cười vui thích và tò mò vì cả đời chẳng thấy khách nước ngoài nào lại ngồi chén cà ri tì tì ở quán cơm bình dân dành riêng cho người Sabah.

Đến năm giờ chiều thì những sạp hàng ngay con phố trước cửa lục tục bày biện. Khá đông khách túm tụm xem đồ mặc dù hàng hóa hết sức vớ vẩn và đắt vô lý. Màn đêm xuống dần, tôi đi bộ ra khu chợ ngoài bãi biển. Ở đó là một vũng đen tối mò không gợn sóng. Chợ đêm trên bãi biển bán rau quả, thịt cá như bất kỳ khu chợ thị trấn nào (mà chẳng hiểu sao lại “tối trời giở thóc ra phơi” thế). Ở đó có một ông cụ ngồi bán nước dừa đựng trong vại thủy tinh khổng lồ.

Thứ nước dừa trong như nước lã, ngâm thêm đá và cùi dừa vào giá 2 Ringhit một ly cho những người lao động nghèo bán hàng ở chợ đêm không có lựa chọn nên đành đoạn vui lòng với ly nước nhạt hoét chẳng chút vị dừa. Đã là sống trên đảo thì phải chấp nhận thứ gì cũng hiếm và đắt, nông sản và cây trái thì không ngon, dù ở Maldives, Santorini hay Phú Quốc, Côn Đảo đều như vậy thôi.

Ngay phía bên kia đường là khách sạn Sheraton đang quảng cáo tuần lễ ẩm thực Việt Nam với sự trình diễn của những đầu bếp Việt hàng đầu, giá vé vào cửa là 92USD/người. Mới có năm ngày mà tôi đã thèm quá được về nhà, cũng chừng ấy tiền thôi là sẽ có quả dừa non tuyệt hảo thơm lịm, và cũng chẳng cần tới 92USD để được chén món Việt thượng thặng.

Thôi thì... đã ra tít ngoài đảo Borneo mà cứ đòi được ăn vừa ngon vừa rẻ là cớ làm sao. Lúc ấy bỗng lại thấy dậy lên cơn cồn cào, mà hẳn giờ này tiệm “Ba ông cháu” cũng đóng cửa cả rồi, cái quán Paratha bình dân ngon nhất đảo ấy.

di li
TIN LIÊN QUAN

Khánh Ly hát nhạc chưa được cấp phép, đơn vị tổ chức bị mời làm việc

Phương Nhiên |

Lâm Đồng – Ca khúc “Gia tài của mẹ” được Khánh Ly biểu diễn trong đêm nhạc tại Đà Lạt nằm ngoài danh sách bài hát mà đơn vị tổ chức đăng ký, vì vậy cơ quan chức năng đã mời đơn vị tổ chức đến làm rõ vụ việc. 

5 công dân Việt Nam thiệt mạng trong vụ nổ khí độc ở Jordan

Thanh Hà |

5 công dân Việt Nam đã thiệt mạng và 7 công dân bị thương nhẹ trong vụ nổ khí độc ở cảng Aqaba, Jordan. 

Hạnh phúc tan vỡ khi biết chồng ngoại tình với đồng nghiệp (Phần 1)

Nhóm PV |

Đôi vợ chồng vốn cực kỳ hạnh phúc, viên mãn, con cái đủ nếp, đủ tẻ, ngoan ngoãn giỏi giang, điều kiện kinh tế sung túc. Họ từng là những người mà tôi vô cùng ngưỡng mộ. Nhưng cái kết của cặp đôi ấy lại là một câu chuyện đáng buồn về bi kịch mang tên ngoại tình.

Chương trình Giờ thứ 9 do NSND Khải Hưng là đạo diễn. Giọng đọc: NSND Minh Hoà – NSƯT Phú Thăng. Âm nhạc: Xuân Phương. 

Bạn đang có những câu chuyện riêng muốn chia sẻ với độc giả của Báo Lao Động? Hãy liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: media@laodong.vn.

Nóng Sài Gòn: Chưa huyện nào ở TPHCM lên thành phố, giá đất đã lên cao

NGUYỄN LY - ANH TÚ |

Lại nóng vụ tranh chấp tên hoa hậu hoà bình Việt Nam; TPHCM: 10 địa phương nguy cơ bùng dịch do tỉ lệ tiêm mũi 3, 4 thấp; Doanh nghiệp bình ổn lung lay trước cơn bão giá... là những tin tức đáng chú ý trong Bản tin Nóng Sài Gòn ngày 29.6.

Tranh cãi và những chuyện hậu trường về các giai nhân của Trịnh Công Sơn

Lan Anh |

Xung quanh câu chuyện về những nàng thơ của Trịnh hiện vẫn gây những tranh cãi trái chiều.

TPHCM mở đường nối cảng Cát Lái và Phú Hữu với Vành đai 3

MINH QUÂN |

TPHCM - Dài 6 km với 12 làn xe, tuyến đường nối cảng Cát Lái và Phú Hữu với Vành đai 3 hình thành giúp phục vụ vận tải hàng hóa ra vào cảng và giải tỏa ùn tắc cho khu vực.

Sau Quang Hải, Hà Nội FC làm gì để giữ chân các ngôi sao?

PHƯƠNG TRANG |

Để ngôi sao số 1 Quang Hải ra đi, câu lạc bộ Hà Nội sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng với những cầu thủ khác sẽ đáo hạn hợp đồng trong thời gian tới, đặc biệt là Thành Chung. 

Hà Nội đầu tư xây dựng 5 huyện thành quận và mô hình thành phố trực thuộc Thủ đô

PHẠM ĐÔNG |

Hà Nội - Bí thư Thành ủy Đinh Tiến Dũng nhấn mạnh, việc nâng cao chất lượng công tác quy hoạch. Trong đó, định hướng phát triển theo đề án đầu tư xây dựng 5 huyện thành quận, mô hình thành phố trực thuộc Thủ đô tại khu vực phía Bắc và phía Tây.